■バックナンバー
■RSSフィード
RSS 1.0 RSS 2.0 Atom 1.0
■このブログのURL
http://mypage.hyogo-intercampus.ne.jp/blog/blog.php?key=1956
2017年09月27日(水) 
Vậy là mùa hạ cũng sắp phải đi rồi.

Hạ đi và một năm học mới sẽ lại sắp bắt đầu với bao nhiêu là điều rắc rối, mới mẻ.

Dù phượng đã thôi đỏ rực, bằng lăng cũng chẳng còn tím một màu thủy chung, nhưng những cơn mưa vẫn chưa thôi rả ríc như nỗi nhớ người cũ chưa thể nguôi ngoai trong lòng cô gái mười bảy. Hạ năm nay thật buồn, vì nó và hắn đã là hai phương trời xa lạ.

Nó nhớ, nhớ lắm, cái gọi là ngày xưa...
Ngày xưa đó, ngày nó và hắn còn chung lớp chung trường.

Cùng nhau lớn lên, bốn năm với những kỉ niệm vui có, buồn có, giận dỗi rồi lại huề nhau trong vô thức. Đối với nó, hắn là bạn thân nhất và duy nhất của nó. Ngày ấy, nó vui vẻ biết bao nhiêu. Tình bạn đó, đã từng rất đẹp, rất rất đẹp.

Nhớ, mỗi lần, hắn dạy nó học, cốc đầu nó đau đến chết đi được, la oai oái lên. Nó thích đi học sớm, chỉ để chờ hắn, chỉ để tám đủ thứ chuyện từ nhà ra ngoài đường, từ đường vào tận lớp, tám "xuyên lục địa". Rồi mỗi buổi tan trường, nó thích "lẽo đẽo"đi sau hắn, nhìn ngắm đôi bàn chân hắn bước đi, cười lặng lẽ. Nó cũng chẳng hiểu vì sao nó thích được làm cái đuôi của hắn nhưng nó biết nó yêu lắm, những phút giây lặng thầm đó.

Hắn và nó đã vô tư lớn lên cùng nhau, cùng đi qua những ngày đẹp nhất của một thời khăn quàng đỏ thắm. Những kỉ niệm làm sao kể hết, những tiếng cười hồn nhiên, nó nhớ lắm, nhớ đến tiếc nuối. Tình bạn đó, với nó, sâu đậm và đẹp đẽ biết bao.

Nó và hắn bên nhau không chút lo âu, tính toán. Mỗi ngày, nó lại hắn lại cùng nhau góp thêm một kỉ niệm thật đẹp mà chỉ có nó và hắn mới biết, mới hiểu. Từ những nụ cười ngây thơ, những giọt nước mắt hờn dỗi, là những kỉ niệm ấu thơ đẹp nhất đời nó. Bên nhau, vui buồn hờn giận, cùng khóc, cùng cười, với một tình bạn trong sáng, ngây ngô, nó đâu hay, nó đã thích hắn mất rồi.

Thích, nhưng thật sự, nó thương hắn nhiều hơn, thương đến từng nụ cười, đôi mắt ấm áp. Cái tình cảm vụng về đầu đời thật mông lung, khó tả nhưng nó biết, nó thích hắn, nó thương hắn, như một người anh trai. Vì hắn, nó sẵn sàng làm tất cả, vì có lẽ, nó nợ hắn, một món nợ ân tình. Nếu ngày đó, hắn không đến bên nó, dạy nó học, dạy nó thật nhiều điều về tình bạn, về cuộc sống này thì chẳng biết, nó sẽ vô tâm để cuộc đời mình trôi đến đâu. Đâu chỉ dạy nó về những con số cứng nhắc, hắn còn dạy nó tất cả, cho nó biết trân trọng hơn tình bạn, dạy nó biết yêu thương mọi người, biết yêu hơn cuộc sống này và cả nghị lực vươn lên những khó khăn. Những người xung quanh, chỉ thấy hắn kèm nó học, nhưng đâu ai biết, chính hắn, đã nắm tay nó, cùng phấn đấu trong những ngày tháng thật đẹp đó.

Ân tình đó, mãi mãi, nó nợ hắn, nhưng chưa một lần, nó đủ can đảm để nói lên một lời cảm ơn. Nó chọn cách âm thầm đền đáp. Vì hắn, nó không màng đến danh dự của mình. Bao lần, giận hờn, dù đúng, dù sai, nó vẫn bất chấp níu kéo, lẽo đẽo theo hắn. Nhưng nó hiểu hắn hơn ai hết, chưa bao giờ hắn giận hờn gì nó, chỉ là cái "tôi" trẻ con thôi. Có những khi, hắn cáu gắt với nó, bạn bè xung quanh cứ bảo nó ngốc, cứ để hắn mãi ăn hiếp, thậm chí gọi là chà đạp, có đứa còn nhẫn tâm gọi nó là "con chó trung thành". Nhưng nó vẫn không màng đến những lời cay độc đó, vì nó chỉ xem mỗi mình hắn là bạn tốt nhất.

Trong mắt những người xung quanh, nó lúc nào cũng ngốc nghếch, hắn bảo gì nó cũng nghe, chưa bao giờ nó dám cãi lại hắn, nó dại trai. Nhưng đâu có ai biết được, hắn đã tốt với nó thế nào, ân tình ngày đó, ai hiểu được.

Dù lúc nào hắn cũng tỏ ra lạnh lùng, hung dữ nhưng thật sự, hắn thật ấm áp, rất thương bạn bè. Hắn quan tâm đến việc học hành,ước mơ và cả tương lai của nó. Mỗi lần thi học kì, hắn lại soạn đề ôn tập không công cho nó. Những lúc nó buồn, hắn lặng lẽ bên cạnh nó, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ mà ấm áp vô cùng. Hắn ấm áp trong trong lớp vỏ gai góc, xù xì, băng giá mà ít ai hiểu được cho hắn như nó đã từng.

Nó biết mình đã lỡ thương hắn nhiều lắm.

Vì hắn, nó đã cố làm tất cả.

Năm cuối cấp, có những lần hắn nghỉ học trên lớp để ôn thi học sinh giỏi, nó lại cặm cụi mỗi tối chép bài cho hắn, nó xem đó là một niềm vui âm thầm. Ngày hắn đi thi, 3 giờ sáng, hắn thức ôn bài, nó cũng thức, chỉ để nhắn một tin nhắn vớ vẩn "cố lên nhe". Những ngày xa nhau ấy, ngày nào hắn cũng gọi cho nó, hắn và nó nói biết bao nhiêu điều, chuyện gì cũng nói cùng nhau. Nó hạnh phúc lắm. Hắn đang làm gì, nó cũng biết, chỉ cần rảnh là hắn lại gọi cho nó. Đó là những ngày hạnh phúc, đẹp nhất của tình bạn ấy, vì nó biết, hắn có nghĩ đến nó, trong cuộc sống của hắn, có nó. Còn nó, trong vô thức, mỗi ngày mỗi giờ, nó cứ đợi hắn, đợi màn hình điện thoại sáng lên. Những lần hắn gọi, nó gần như là nghe máy ngay lập tức. Giống như là hẹn trước vậy, hắn gọi, màn hình điện thoại vừa lóe sáng là nó lập tức chộp lấy. Đôi lúc làm hắn ngạc nhiên khi chưa đổ chuông tiếng nào mà nó đã nghe máy. Hắn cười hỏi, nó cũng đùa rằng, nó đang đợi hắn, nhưng sự thật luôn là vậy. Hắn và nó, ngày ấy đã chia sẻ cuộc sống cho nhau.

Nhưng ngày xưa đó cũng chỉ là mấy ngày xa nhau, hắn đi thi thôi, dù hắn có đi xa đến mấy thì hắn cũng về, nó và hắn lại mỗi ngày bên nhau, chung lớp, cùng trường. Hắn và nó vẫn là đôi bạn thân, rất thân thôi. Đâu như hôm nay, hắn đã rời xa nó mãi mãi. Nó cũng biết hắn là ngôi sao sáng, là một ngọn gió mát, đến một ngày hắn cũng sẽ xa nó thôi, nó đã là gì của nó ngoài chữ "bạn" đâu. Nhưng nó vẫn chưa thể hình dung được, một ngày nào đó, hắn và nó sẽ xa cách nhau.

Nhớ hôm nào, tan trường, đôi mắt hắn cười và một lời hứa khiến tim nó như xốn xang, hắn sẽ thi vào chung trường cấp ba với nó, sẽ học chung với nó. Nó chỉ cười, nó tin hắn, hệt như lời hứa ngày nào trong cơn mưa mùa hạ năm nào hắn đã hứa, "Tao sẽ làm bạn với mày suốt đời". Từ trước đến nay, hắn nói gì nó cũng tin, với nó, hắn luôn đúng. Và sự thật lâu nay luôn vậy, lúc nào hắn cũng đúng cả, ở bên hắn nó biết mình thật hạnh phúc.

Cũng lắm lần, hắn lừa nó mà chỉ là lừa cho vui, chỉ để trêu nó thôi, nhưng cú lừa của hắn lần này thật đau. Ngày cầm trên tay tờ giấy đăng ký tuyển sinh, nó mới biết mình ngốc, thật ngốc. Hắn là vì sao xa xôi, sáng nhất trên bầu trời, việc gì hắn thèm vì con sóng bé nhỏ lâu nay đã đuổi theo hắn mà ở lại chứ. Ngày đó, hắn chỉ hứa cho vui, giờ hắn đã chọn ngôi trường chuyên danh giá ở tận thành phố xa xôi, hắn vô tư, chẳng biết nó buồn.

Chưa từng nghĩ đến một ngày hắn sẽ xa nó, lúc nhận ra sự thật đó, nó hoang mang lắm. Những ngày sắp tới, hắn sẽ không ở bên nó nữa sao? Rồi, nó sẽ chẳng còn nhìn thấy hắn, lúc hắn cười vui đến tít mắt, lúc hắn buồn một mình ? Rồi, hắn sẽ có thật nhiều bạn mới, hắn sẽ quên nó sao? Thế giới của hắn và nó sẽ là hai phương trời? Hắn sẽ xa nó thật sao?

Chưa bao giờ nó nghĩ đến những điều kinh khủng ấy. Nó lo, nó buồn nhưng cũng phải mỉm cười, còn làm gì được nữa chứ, chỉ biết quý trọng hơn những ngày tháng cuối cùng còn bên nhau mà thôi.

Những tháng ngày cuối cùng còn chung lớp chung trường, hắn và nó lao vào học hành, ôn tập chuẩn bị cho kì thi sắp tới. Áp lực, vất vả vùi mình trong những xấp tài liệu, những con số con chữ, nhưng tình bạn đó vẫn không vắng những cuộc gọi tràn ngập tiếng cười. Nó và hắn cùng động viên nhau, cũng nhau cố gắng thật nhiều, nhưng.... tất cả cũng chỉ là để chuẩn bị cho một ngày xa cách nhau.

Cố gắng và rồi...

Ngày hắn gọi cho nó báo tin mừng, nó biết hắn đã rất vui, hắn nói, hắn cười thật nhiều. Hắn đâu biết, từng tiếng nói, giọng cười hân hoan của hắn làm nó đau, đau nhiều lắm. Vui cho hắn nhưng cũng lại vừa xót xa cho chính tình bạn của mình. Nó đã sắp mất hắn rồi sao? Phải làm gì để khi xa cách nó và hắn vẫn được như ngày xưa? Câu hỏi đó, day dứt, dằn vặt mãi trong những lo lắng đến thổn thức trong lòng cô gái nhỏ kể từ phút giây ấy...

Rồi khi đã xa nhau...

Nó đã rất cố gắng để giữ lại hắn.

Xa nhau rồi, tình bạn đó chỉ còn là những cuộc gọi không thấy được nhau, nhưng vui lắm thay, những cuộc gọi dài với những tâm sự vui buồn, những tiếng cười khúc khích. Nó luôn chờ hắn gọi cho nó, sẵn sàng nghe hắn nói tất cả.

Thuở ban đầu xa nhau, hai thế giới mới, có thật nhiều chuyện để nói cùng nhau. Có chuyện gì, nó và hắn đều kể nhau nghe. Lúc nào trong tâm trí nó cũng chỉ có hắn. Ở ngôi trường cấp ba xa lạ, không bạn bè thân thiết nhưng nó vẫn thấy ấm áp lắm, vì dù là chuyện gì, nó cũng còn người bạn thân là hắn. Nó biết, hắn sẽ nghe nó nói tất cả mọi điều. Và hắn cũng vậy, hắn nói cùng nó tất cả, ngay cả những chuyện vụn vặt nhất, nhỏ bé mà đáng yêu, hắn cũng kể nó nghe. Thật vui biết bao khi dù ở xa xôi, hắn vẫn nghĩ về nó, dù chỉ là đôi lúc thoáng qua.

Còn gì hạnh phúc hơn khi biết giữa tỉ tỉ con người trên hành tinh này có một người dã chọn ta làm người để họ tin tưởng, họ nhớ đến mỗi lúc buồn vui. Lúc hắn bệnh, bị đứt tay, hắn sắp phải làm bài kiểm ta môn chuyên, rồi cả những lo toan, xa lạ, những ngày đầu không ngủ được nơi đất khách quê người, hắn đều nói nó nghe. Nó biết, hắn cần nó. Bởi vậy, điện thoại lúc nào nó cũng giữ khư khư bên mình, nó tự hứa sẽ chẳng bao giờ để hắn phải một mình.

Lúc đó, nó tưởng như mình là người hạnh phúc nhất thế gian khi có một người bạn thân tuyệt vời như thế. Tình bạn nó và hắn sâu sắc, thân thiết đủ để bạn bè, thầy cô đôi khi gặp nó lại hỏi thăm về hắn, nó vui lắm vì mình đủ hiểu, đủ biết về hắn để mọi người hỏi nó về hắn. Cảm giác đó thật sự rất ấm áp, vui sướng.

Nó yêu nhưng ngày cuối tuần, thứ bảy, hắn lại về, cùng nó và tụi bạn đi uống nước, nói không biết bao nhiêu điều vui vẻ. Dù tụi bạn ca cẩm vì hắn cứ mãi uyên thuyên về ngôi trường chuyên của hắn, nhưng nó lại thích nghe, rất rất thích, chỉ cần là chuyện về hắn, nó đều rất muốn biết.

Vui vẻ thế là thế, tình cảm nó dành cho hắn ngày một nhiều, nó thương hắn lắm. Nó cũng biết, đã có lúc hắn cũng thương nó. Ước mơ về tương lai của nó, chẳng ai biết, ngoài hắn. Hắn quan tâm, động viên nó cố gắng học hành, giúp đỡ nó hết mình, chỉ cần giúp được, hắn không bao giờ từ chối. Thực sự, chưa từng có ai tốt với nó như hắn đã từng.

Nó tưởng mình đã có được một vị trí nào đó trong mắt hắn. Giấc mộng đó, đã cùng nó đi qua những ngày đầu tiên khó khăn ở ngôi trường cấp ba đầy xa lạ vì những điều mới mẻ. Hắn đã cho nó nghị lực dũng cảm đối diện với tất cả. Vì hắn, vì không để phụ lòng tin của hắn, nó đã hứa với chính mình sẽ cố gắng thật nhiều để xứng đáng với một người bạn tuyệt vời như hắn. Hắn là niềm tin lớn nhất và duy nhất trong lòng nó.

Những lo lắng trước kia chỉ là do nó nghĩ quá nhiều thôi, tình bạn của nó và hắn sẽ mãi bền lâu thôi, nhất định là vậy. Sẽ chẳng có gì đổi thay đâu!. Nó tin tình bạn đó sẽ luôn là mãi mãi.

***

Tháng mười năm ấy...

Tình bạn đang thắm thiết, sâu sắc, khoảng cách xa xôi vẫn không thể chia cắt nó và hắn, tưởng chừng như sẽ không gì có thể làm phôi phai được nữa thì...

Một ngày... nó bỗng không thể liên lạc với hắn nữa.

Những cuộc gọi bị ngắt ngay sau hổi chuông đầu tiên, nhắn tin facebook, hắn xem rồi chợt dấu chấm xanh trên nick hắn tắt ngấm, gửi email, hắn không xem. Nó lo, nó sợ, rồi tự an ủi mình, hắn sẽ sớm gọi lại cho nó thôi, chắc chắn sẽ là vậy. Nhưng một ngày, hai ngày...rồi cả tuần, nó vẫn chẳng nghe được giọng nói của hắn. Nó lo, rồi lại dằn vặt mãi, hắn có chuyện gì hay nó đã làm gì sai để hắn đối xử với nó như vậy. Trước giờ dù có giận nhau, hắn cũng chưa từng làm vậy mà.

Nó hỏi thăm bạn bè, chẳng ai biết, rồi nó suy nghĩ, phải chăng nó đã lỡ làm gì đó để hắn giận. Hay hắn xảy ra chuyện gì rồi? Bao nhiêu suy nghĩ vớ vẩn, ngu ngốc cứ vây lấy nó. Nó nhớ hắn, nhớ lắm.

Không còn hắn, nó chợt thấy mình bơ vơ, cuộc sống tự nhiên văng vắng lạ kỳ. Nó nhận ra, những ngày không có hắn, cuộc sống của nó như bị mất một mảnh ghép lớn vậy, thật sự rất trống vắng. Cảm giác đó đau đớn lắm.

Buồn, cô đơn, nhớ rồi nó lại tự trách mình. Nó đã sai điều gì chứ? Tại sao? Mãi cứ như thế, đợi, lo rồi lại tự dằn vặt...một vòng luẩn quẩn không sao thoát ra khỏi được cái cảm giác day dứt.

Rồi...

Hắn trả lời tin nhắn của nó...

Nó mừng lắm, nhưng hỏi hắn, hắn bảo hắn chẳng biết gì hết, hắn nói nó đang làm phiền hắn.

Làm phiền ư? Chợt nhói đau. Đó là điều nó sợ nhất lâu nay – làm phiền hắn. Nó trách chính mình. Nó biết mình phải đã sai điều gì hắn mới đối xử với nó như vậy, nhưng nó không hiểu, nó đã sai ở đâu chứ? Day dứt, băn khoăn rồi tự trách mình, đau đớn lắm! Cảm giác bị bỏ rơi không mà một lí do, thật sự rất xót xa, day dứt.

Hắn đột nhiên không còn quan tâm nó nữa, có thật nhiều chuyện, nó muốn nói cùng hắn nhưng có ai còn chịu nghe nữa đâu. Bài văn chín điểm có ai vui cùng nó nữa đâu, bài kiểm tra hóa làm không tốt, nó buồn, còn ai an ủi nó nữa. Nhớ hắn lắm, bao lần nghe lại đoạn ghi âm cuộc gọi của nó và hắn, nó đau lắm, tiếng cười giọng nói hắn, nó nhớ, nhớ thật nhiều. Nó đã sai điều gì chứ? Có những lần nó khóc, vì nhớ hắn. Nó đã quen có hắn, lúc nó buồn, nó vui, đều có hắn cùng chia sẻ, trong cuộc sống nó, nơi đâu cũng đã từng có hắn vậy mà....Hắn ra đi không một lí do.

Một mình, nó cô đơn, hắn có bao giờ biết được? Nhưng niềm tin đôi khi khiến con người ta ngốc nghếch đến cố chấp. Hắn đã vô tình đến vậy nhưng nó tin nó hiểu hắn, hắn sẽ không bỏ nó đâu. Nó đợi ngày hắn về. Ngày đi, hắn đã hứa vậy mà. Nó tin, hắn không bỏ rơi nó, chỉ là hắn bận thôi. Hắn giỏi vậy mà, trường chuyên cơ đấy, hắn bận lắm. Rồi hắn sẽ về. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nó tin hắn.

閲覧数10 カテゴリ日記 コメント0 投稿日時2017/09/27 17:33
公開範囲外部公開
コメント(0)
  • 次項有コメントを送信
    閉じる
    名前 E-Mail
    URL:
■プロフィール
pdupciuさん
[一言]
Hello
■この日はどんな日
書き込みはありませんでした。
■最近のファイル
ファイルがありません。
■最近のコメント
コメントはありません。
■最近の書き込み